Dịch: Doãn Đại Hiệp
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Dương Húc Minh bỗng nhiên giật mình.
Trong lời nói của Phạm Chí Cương chứa đầy oán hận, âm thanh chói tai làm hắn rợn tóc gáy. Âm thanh này không phải do người bình thường phát ra nữa rồi.
Giống như ác quỷ đang gào rít giận dữ.
Hắn kinh ngạc nhìn vào thanh niên lưng gù trước mắt, nhận ra anh ta như biến thành một người khác, tràn ngập oán hận kinh khủng.
Quả thực giống như một con lệ quỷ
Tay Dương Húc Minh nhẹ nhàng hạ thấp xuống một chút, sẵn sàng mở ra hộp gỗ bất kỳ lúc nào.
Hắn tiếp tục hỏi:
- “Tại sao cảnh sát lại không tìm thấy?”
Phạm Chí Cương im lặng một lúc lâu.
Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Dương Húc Minh.
- “Anh phóng viên. Ăn bún không anh?”
Dương Húc Minh sửng sốt.
- “Hả?”Hắn hoàn toàn không nghĩ tới gã này lại đột nhiên nói ra một câu kỳ lạ như thế. – “Ăn bún?”
- “Ừm, trong nhà của tôi có rất nhiều bún.”Phạm Chí Cương nói. Dương Húc Minh thấy hơi buồn cười:
- “Cái này có lẽ không cần đâu… tôi cảm ơn, chúng ta tiếp tục phỏng vấn đi. Tôi không đói bụng.”
Không hiểu sao anh ta đòi ăn bún?
Phạm Chí Cương lắc đầu.
- “Nhưng mà tôi đói lắm, tôi muốn ăn bún.”
- “Không ăn bún, sẽ chết đấy.”
Nói xong Phạm Chí Cương đứng lên.
Anh ta bị gù lưng nên người phải cúi gập đến tận eo. Anh ta đi đến góc phòng, lấy ra một cái nồi gang đem đặt nó lên bếp.
Anh ta nhìn Dương Húc Minh với ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152833/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.