Dịch giả: BsChien
“Ngồi đây bên em trong màn đêm, nhẹ nhàng mái tóc em kề vai, rồi vì sao kia âm thầm hát, người ơi có nhớ anh nhiều không?...”
Tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức Dương Húc Minh từ trong giấc ngủ say. Hắn mơ màng vươn tay lấy điện thoại, quơ qua quơ lại hai ba lần vẫn chưa mò được cái điện thoại ở đâu.
Lúc này hắn mới nhớ ra, tối qua trước khi đi ngủ, hắn vứt điện thoại tít ở chỗ bàn cạnh sopha.
Dương Húc Minh bất đắc dĩ mắt nhắm mắt mở đi lại sopha, cầm điện thoại di động lên. Người gọi tới là Vương Trấn. Dương Húc Minh cảm thấy buồn cười, buổi tối có Sinh Tử Lục giao nhiệm vụ bắt quỷ chết, ban ngày có Vương Trấn giao quỷ sống cho hắn đi săn.
- Alo… Oáp.. Em nghe Vương ca ơi!
- Mười hai giờ rồi mà cậu em còn ngáp ghê vậy? Tối qua cậu vội vã trở về, hẳn là về ngủ từ lúc đó cơ mà? – Bên kia điện thoại, Vương Trấn ngạc nhiên hỏi
- Ây dà, cái này … Vương ca, tối qua anh không ngủ hay sao?
- Nhờ hồng phúc của cậu, tối qua anh đây lại tăng ca – Như kiểu bị lây bệnh ngái ngủ, Vương Trấn cũng ngáp dài một cái rồi nói – Mãi tận gần sáng mới ngủ được một tí, cho nên giờ anh đang buồn ngủ lắm đây. Cậu em mau tới cục cảnh sát thành phố, đừng quên là cậu còn thiếu anh một bản báo cáo đấy.
Dương Húc Minh cười lớn đáp:
- Báo cáo hả? Uhm… Vương ca, em đang có việc gấp cần xử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152803/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.