Dịch: VoMenh
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Dương Húc Minh rùng mình, ngồi bệt trên sàn nhà. Hắn dựa lưng vào tường, câm nín sờ soạng cổ mình.
Vết thương không sâu lắm, khá nông, cơ bản là không gây ra tổn thương cho hắn.
Thế nhưng, giả sử hắn đứng soi gương thêm mười giây nữa thì vết thương này cũng không nông như hiện tại. Do đó, chẳng lẽ lão nhân kia giết người qua tấm gương ư? Năng lực quái gì thế này?
Dù Dương Húc Minh có suy nghĩ nát óc vẫn không thể nào đoán ra huyền cơ bên trong chuyện này.
Chẳng lẽ ông ta trú ngụ bên trong tấm gương hay sao? Thông qua hình ảnh phản chiếu trong gương để mà ra tay đoạt mạng? Đó có phải là lý do mà Lý Tử và Tiểu Tư không phát hiện ra lão ta?
Thế nhưng, lúc Dương Húc Minh tự selfie, sao mặt hắn lại hiện thành mặt của ông lão ấy? Câu trả lời cho hiện tượng này là gì?
Đắn do một hồi, Dương Húc Minh bác bỏ giả thuyết ban nãy. Có lẽ, năng lực sát nhân của ông ta có liên quan đến "ánh mắt" thì phải?
Trước đó, chẳng phải Sinh Tử Lục đã cảnh cáo là khi nghe được tiếng mèo kêu phải lập tức nhắm hai mắt lại, chứ không phải là "khi nghe tiếng mèo kêu, tuyệt đối đừng soi gương" mà?
Từ đó có thể thấy rõ, "key point" ở đây chính là "ánh mắt". Nghĩ thế, Dương Húc Minh lấy điện thoại di động ra. Hắn định làm một cái thì nghiệm nguy hiểm.
Dương Húc Minh bình tĩnh nhắm mắt lại, dựa theo cảm giác đưa chiếc smartphone ngang mặt, nhấn nút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152802/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.