Dịch giả: BsChien
Phút giây này, thời gian dường như ngừng lại. Ứng Tư Tuyết toàn thân cứng đơ, trợn mắt nhìn thanh kiếm dữ dội bổ thẳng vào mặt lão già. Cùng với mảnh kính bắn tung tóe, một thân hình nam nhân cao lớn ép sát vào lưng cô, hắn vòng tay trái ôm lấy eo Ứng Tư Tuyết rồi kéo cô vào lòng như che chở cô khỏi kính vỡ cắt trúng.
Trong bóng tối, Ứng Tư Tuyết chưa kịp định hình suy nghĩ thì ngay lập tức cảm thấy lạnh buốt hai bên tai. Một đôi tay tái nhợt xẹt qua hai bên đầu cô đưa ra trước. Hình như là tay con gái? Nhỏ nhắn đáng yêu, hẳn là đôi tay của một cô gái đẹp. Chỉ là trong ánh sáng u ám, đôi tay trắng bệch này có vẻ hơi âm trầm quái dị.
Giống như là.. Tay của người chết?
Ứng Tư Tuyết ngơ ngác nhìn những thứ vừa xảy ra trước mắt, thấy lão già với nụ cười quỷ quyệt đang cấp tốc lùi lại, tránh khỏi đôi tay trắng bệch. Lão vụt biến mất vào bóng đêm.
Phía sau cô, gã đàn ông buông lỏng eo thả Ứng Tư Tuyết ra, đẩy nhẹ cô tiến tới trước. Hắn bước vào phòng thông qua cánh cửa đã vỡ tan tành thành nghìn mảnh, kính vỡ nằm rơi vãi khắp sàn nhà.
Ứng Tư Tuyết quay đầu lại nhìn ra cửa ban công. Ánh trăng mờ ảo lúc rạng sáng chiếu lên thân hình người đứng ở cửa, là một thanh niên cao lớn cỡ hơn mét tám, thân hình vạm vỡ. Hắn cầm trong tay một thanh kiếm to bản, tạo hình cổ quái dữ tợn. Hộ thủ kiếm (*) tạo hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152796/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.