Dịch giả: BsChien
Trong căn phòng sáng trưng ánh đèn, riêng toilet mở rộng cửa lại tối đen giống hệt như một cái miệng quái vật đang há to đòi mạng. Ánh sáng ngoài phòng ngủ không thể lọt vào trong toilet nên không cách nào dò xét hiện tại trong ấy đang có ai hay có thứ gì?
Ứng Tư Tuyết có thể cam đoan, mình trước khi ngủ đã bật sáng hết tất cả bóng đèn trong biệt thự, tất nhiên là cả đèn trong toilet.
Như vậy, trong lúc nàng ngủ, ai đã tắt mất đèn toilet?
Và là ai lúc nãy vô thanh vô tức đã đẩy mở cửa?
Trong toilet có cái gì?
Phải chăng thứ kia đã đến rồi?
Ứng Tư Tuyết đứng nép sát thân thể vào cửa kính đi ra ban công. Mắt nàng nhìn chằm chằm vào toilet đen ngòm.
Căn phòng ngủ an tĩnh vốn rất quen thuộc với nàng, lúc này lại trở nên âm trầm khủng bố. Dưới gầm giường tối om… Tủ quần áo đóng chặt… Thậm chí chỗ tối dưới góc bàn trang điểm… Tất cả đều ghê rợn, tưởng như ở đó đang ngồi xổm một lão già với nụ cười quỷ quyệt, giương đôi mắt đục ngầu lặng lẽ dòm ngó nàng.
Tiếng chuông cửa dưới lầu càng lúc càng dồn dập. Đối phương hẳn là thừa biết trong nhà có người, dù sao trong đêm nay cũng chỉ có căn biệt thự này đèn đóm sáng trưng.
Thế nhưng Ứng Tư Tuyết căn bản không dám đi xuống mở cửa cho gã thanh niên cổ quái lạ mặt kia.
Trong tình huống này, ai mà biết đối phương là cái gì?
Ứng Tư Tuyết nuốt một ngụm nước bọt, nắm thật chặt tràng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152795/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.