Dịch giả: Doãn Đại Hiệp
Trong bóng tối, ngay khi nghe được tiếng hít thở vang lên bên người, Dương Húc Minh xém chút nữa đã nhảy dựng lên.
Nhưng vào giây phút quyết định, hắn cứng cỏi kiềm chế được.
Tuy hắn không biết nếu nhảy dựng lên vào lúc này sẽ mang lại hậu quả gì nhưng “Sinh Tử Lục” nói rất rõ ràng, sau khi nghe tiếng thét chói tai mới được tháo bịt mắt xuống tham chiến.
Hừ, bây giờ còn chưa đến giờ vàng!
Cơ bắp toàn thân Dương Húc Minh đã hoàn toàn căng cứng. Hắn đứng lặng như trời trồng, không dám động đậy, hệt như Từ Hải chết đứng giữa trận tiền. Bên tai hắn, tiếng hít thở vẫn thong thả chậm rãi ngân vang. Tựa như có kẻ nào đó đứng kề bên hắn, cách hắn chưa đầy gang tay?
Đệch mợ, chả lẽ bài hát nhạc chuông điện thoại ám vào hắn rồi chăng? “Ngồi đây bên em trong màn đêm, nhẹ nhàng mái tóc em kề vai...”
Bao phủ Dương Húc Minh là một bầu không khí âm u lạnh lẽo đến rùng mình.
Hắn liều mạng đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, bức bách mình gắt gao đứng yên không dám ngo ngoe động đậy.
Ngón tay nắm chặt cành liễu cũng đã run rẩy đau nhức.
Dương Húc Minh vẫn cứng đơ như khúc gỗ không dám nhúc nhích động đậy một chút nào. Lạy hồn, cuối cùng thì tiếng thở quái đản kia cũng chịu ngừng rồi.
Sau đó, nó rời xa Dương Húc Minh.
Ơn giời, nó đi rồi kìa!
Ủa, mà đi thiệt á? Lười biếng gớm, lại học theo lão @Lười biếng giả đây mà
Ấy thế chớ Dương Húc Minh vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152752/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.