Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
...Tí tách… Tí tách… Tí tách…
Trong nhà tù an tĩnh, âm thanh tí tách chậm rãi vang lên thanh thúy, giống như vòi nước vặn không chặt nên nhỏ nước thánh thót.
Mã Đức Toàn nhìn về phía rãnh nước dơ bẩn chảy ra cống thoát nước. Nơi đó chính là hướng truyền đến âm thanh nước nhỏ giọt.
Tí tách… Tí tách… Tí tách…
Âm thanh tí tách vang lên trong đêm yên tĩnh khiến người ta có cảm giác ghê tai sợ hãi.
Mã Đức Toàn bước xuống giường, đi tới phía rãnh thoát nước. Cái âm thanh đột nhiên xuất hiện này để hắn cảm thấy bực bội khó chịu.
Hắn đi qua vặn chặt lại vòi nước.
Tiếng nước nhỏ giọt biến mất, Mã Đức Toàn thở phào một hơi khoan khoái. Một thân một mình đứng trong nhà tù trống trải, lại vừa gặp cơn ác mộng kia khiến cho gã cảm thấy một nỗi sợ hãi cô độc mơ hồ.
Những căn phòng trong tù này tất cả đều trống trải, rất ít đồ đạc. Chỉ có một cái giường, hố xí bệt, bồn rửa tay. Bất kỳ một người nào bên ngoài chỉ cần đi qua, liếc nhìn vào cửa là có thể biết được rõ ràng tình huống trong phòng.
Nhưng bản thân gã đứng trong căn phòng trống hoác bỗng dưng cảm giác như đang phơi bày ra với cả thế giới, không được bất cứ thứ gì che chắn. Gã hiểu rõ trong phòng tù này, nếu có chuyện gì đáng sợ xảy ra thì gã tuyệt đối không có chỗ nào ẩn núp.
Trong bóng tối, loại cảm giác bị “để mắt” kia tựa hồ càng lúc càng mãnh liệt. Mã Đức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152746/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.