Dịch giả: VoMenh
Dương Húc Minh quá giang xe cảnh sát của Vương Trấn đến gần khu vực công viên Đầm Lầy.
Sau khi xuống xe, tạm biệt Vương Trấn, hắn một thân một mình đi vào nhà. Hiện tại là gần bốn giờ sáng, thời điểm trời tối nhất giữ mùa hè.
Qua cầu thang, hắn đến trước cửa phòng mình. Định cầm chìa khóa mở cửa, bỗng nhiên Dương Húc Minh cảm thấy do dự.
Ừm… Sao không thấy Lý Tử gửi tin nhắn hối về vậy ta? Chắc là cô ấy chưa giận mình đâu nhĩ?
Nhưng muộn như thế này rồi, có khi nào hắn vừa mở cửa, cô ấy ra một chiêu “nhất kích tất sát” luôn hay không? Dương Húc Minh chần chờ giây lát, để an toàn, thiết nghĩ nên cầm nến đỏ trên tay cho chắc ăn.
Có nến đỏ trong lòng bàn tay, Dương Húc Minh cẩn thận mở nhẹ cánh cửa.
Tiếng ổ khóa bị vặn ra vang lên chói tay giữa bóng đêm cô quạnh. Dương Húc Minh nuốt ực một cái, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
- Moshi moshi*? Lý Tử êu dấu? Em có ở nhà hem?
(Chú thích: Moshi moshi: Xin chào trong tiếng Nhật)
Dương Húc Minh đưa nến đỏ lên, quan sát khắp căn phòng.
Mọi thứ yên tỉnh, không có gì bất thường.
Thấy không có dấu hiệu kỳ lạ nào xuất hiện, Dương Húc Minh chần chờ trong giây lát để xác định rõ hiện trạng trước mắt không lừa dối mình, bèn thở phào một hơi rồi bước vào.
Phòng khách hiện tại và trước khi hắn ra khỏi nhà không có gì thay đổi. Bó hoa hồng trước phòng Lý Tử vẫn như thế, duy chỉ có hộp bánh gato
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152741/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.