Dịch giả: BsChien
Biên: VoMenh
Dương Húc Minh hồi hộp mở Sinh Tử Lục ra, trên trang ba cuối cùng đã có những dòng chữ mới:
Chết đi rồi sống lại
Tên hề thút thít khóc đến khô nước mắt trong tuyệt vọng.
Nỗi oán hận và thống khổ xé rách thân thể, cừu hận oán độc che kín đôi mắt cô nàng.
Tình cảm của Ngô Tư bởi vì tử vong mà càng bạo phát điên cuồng
Chú em có thật sự Can Đảm tiếp nhận cô ta?
Cảnh cáo chú em:
Đời người chỉ chết một lần
Ai mà can đảm muôn phần chết nhanh!
Chú em đã chuẩn bị tinh thần kỹ càng chưa?
Nhìn thấy những lời nói cà bông cà chớn này của Sinh Tử Lục, Dương Húc Minh dở khóc dở cười không biết nói gì.
Mấy phút nghĩ ngợi, hắn lấy bút ra viết:
- Chưa chuẩn bị gì! Thôi Sách đại ka nói thẳng luôn cho em biết, làm thế nào, sống hay chết, em chấp nhận hết!
Dương Húc Minh viết xong, dòng chữ không biến mất ngay mà vẫn ở trên trang giấy một hồi lâu rồi mới chậm rãi mờ dần. Sau đó những văn tự màu máu đỏ tươi hiện lên chi chít tràn đầy hết trang ba Sinh Tử Lục:
Tiếng gào rú thảm thiết – Vì yêu mà phát cuồng.
Vợ à, anh rất nhớ em.
Từ khi em đi vắng, đêm nào anh cũng nghĩ đến từng hơi thở giọng nói của em.
Nhớ nhung suốt đêm làm anh không ngủ được.
Đến khi anh mở tủ lạnh ra, anh mới phát hiện em vậy mà trốn trong tủ lạnh!
May quá, hóa ra em vẫn chưa hề rời xa anh.
Vì để em nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152736/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.