Dịch: VoMenh
Thành phố rực rỡ ánh đèn cũng dần dần say ngủ trong đêm.
Dương Húc Minh ngồi trong xe taxi, ánh mắt của hắn dõi nhìn qua khung cửa kính, ngắm nhìn cảnh vật đang lùi lại liên tục, tay chậm rãi lật quyển Sinh Tử Lục ra.
"Nợ máu trả máu! Chú em đã siêu độ thành công những oan hồn trong căn nhà màu đỏ.Sống là vô thường! Chết cũng vô thường!
Chú em đã có được quyền sử dụng đôi giày thêu chính thức.
Từ giờ phút này, chú em là chủ nhân duy nhất của đôi giày thêu.Xin hãy quý trọng món lễ vật quý giá này! Đây chính là tâm ý quý báu nhất mà các cô gái ấy để lại sau khi ra đi!"
Nhìn lại những dòng chữ này, Dương Húc Minh suy tư trong thoáng chốc, sau đó lấy bút mực nước ra viết xuống khoảng giấy còn trống:
- Hai chị em nhà họ Tưởng rồi sẽ đi đến đâu?
Vài giây sau, tất cả những dòng chữ trên quyển Sinh Tử Lục mờ dần,
Sau đó, một đoạn nội dung mới toanh hiện lên trên trang giấy trắng thứ ba.
"Lệ quỷ được siêu độ - oán hận được gột rửa - bọn chúng đã có thể thoát khỏi sự hành hạ thống khổCác cô gái ấy đã thật sự chết đi, đồng nghĩa với khái niệm an nghĩ vĩnh hằng"
Dương Húc Minh bèn viết:
- Bọn họ là biến mất hoàn toàn, hay đến một nơi mà giang hồ đồn là "địa phủ"?
Lần này, hắn chờ mãi nhưng chẳng thấy Sinh Tử Lục trả lời.
Thì ra nó chẳng muốn trả lời vấn đề này!
Dương Húc Minh hơi bối rối, cuối cùng đánh viết:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152725/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.