Dịch giả: VoMenh + BsChien
Một sự yên tĩnh rợn người bao trùm phòng ngủ.
Cố Nguyệt Nga đứng yên như trời trồng tại cửa ra sân thượng, không dám nhúc nhích.
Cô gái đằng sau tựa như đang canh chừng bà ta.
Hai bên im lặng khoảng vài giây.
Sau đó, Cố Nguyệt Nga cười ngượng ngùng nói:
- Chị ra ban công lấy quần áo vô,
Nói xong, bà ấy cố bình tĩnh bước ra ngoài sân thượng.
Ngay lúc ấy, một bàn tay tái nhợt chặn cánh cửa lại.
- Để em giúp chế.
Cô gái vừa nói vừa lách mình qua khe cửa, bước ra ngoài ban công.
Sân thượng không rộng lắm nên hai người cùng đứng thành ra khá chật.
Cố Nguyệt Nga lùi về sau một bước theo bản năng, lưng dựa vào tường, cười miễn cưỡng.
- Không... không cần mà. Chị làm một mình được rồi.
Cố gái ấy chẳng thèm để ý đến lời từ chối của bà ta mà cứ ngẩng đầu lên nhìn đống quần áo.
- Đồ treo ở đây là của chế hết hả?
Cô gái với tay lên sào phơi đồ, hì hục cuốn mấy món đồ lót và áo khoát đem xuống. Cố Nguyệt Nga đứng bên cạnh quan sát, không dám hé răng nói lời nào.
Cô nàng ôm mấy bộ quần áo trong lòng, nhìn Cố Nguyệt Nga hỏi:
- Hết chưa?
Bà ta lắc đầu quầy quậy:
- Hết rồi hết rồi! Nhiêu đây thôi hà. Mấy cái kia cứ để phơi ở đó đi.
Nói xong, bà ta nhận lấy đống quần áo từ trong ngực của cô gái này rồi vọt nhanh vào phòng. Thế nhưng, cô gái ấy bám theo như hình với bóng. Hơn nữa, lúc vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152724/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.