Dịch giả: BsChien + VoMenh
Dòng chữ màu máu đột ngột hiện ra làm Dương Húc Minh giật mình lấy chân hất văng quyển nhật ký ra xa. Hắn hoảng sợ thật sự, toàn thân nổi hết da gà.
Con bà nó, hóa ra người chết là cô chị!
Nhưng cũng may là nến đỏ trong tay hắn không có đốt lên, quyển nhật ký kia cũng chỉ nằm yên lặng trên mặt sàn xi măng bẩn thỉu, không có bất kỳ động tĩnh gì.
Nhịp tim của Dương Húc Minh lúc này mới dần dần chậm lại, hắn ngồi xổm ở góc tường, cảm giác cả thế giới tĩnh mịch yên lặng, tĩnh mịch tới có thể nghe rõ tiếng tim của hắn đang đập bình bịch từng nhịp.
Đến giờ phút này, Dương Húc Minh mới để ý thấy căn nhà này có thêm một điểm kỳ quái, đó là yên tĩnh…
Không sai, chính là yên tĩnh. Yên tĩnh một cách kỳ quái.
Thông thường những căn nhà ở gần núi rừng như này thì xung quanh sẽ có rất nhiều tiếng côn trùng, tiếng dế kêu mới đúng. Hiện tại là mùa hè, là thời điểm mà đêm đến là côn trùng thi nhau kêu rả rích. Trên con đường tới đây, ở chỗ rừng ngô với rừng trúc thì tiếng côn trùng cũng liên tục kêu vang không ngừng nghỉ. Nhưng vì sao vừa tiến vào khu vực quanh căn nhà màu đỏ này thì tất cả tiếng côn trùng đều im bặt?
Trong gian phòng này, thậm chí không hề nhìn thấy vết tích của chuột bọ sinh sống. Đúng ra những căn phòng bỏ hoang lâu năm như này là địa điểm cư ngụ yêu thích của chuột mới đúng. Trong phòng sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152696/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.