Dịch: BsChien + VoMenh
“Ngày 30/9, trời trong xanh.
Bố đã phẫu thuật xong, cắt mất chân bên phải từ đầu gối trở xuống.
Trong bệnh viện, nhìn sắc mặt bố tái nhợt, mình rất muốn khóc, nhưng mà mình không thể khóc, bởi vì nếu mình khóc thì Hân Nhi sẽ khóc theo rất tội nghiệp. Muội muội mấy ngày nay đã khóc rất nhiều rồi, sưng đỏ hết cả hai mắt.
Mình là tỷ tỷ, phải gương mẫu mới được.
Mình không thể khóc …
…
Ngày 13/ 2, trời trong xanh.
Hôm nay là đêm giao thừa, Hân Nhi rất vui vẻ, muội ấy đưa hết cho bố tiền mừng tuổi, được 188 tệ. Mình cũng có 188 tệ, năm nay tiền mừng tuổi rất nhiều, nhưng mình không thấy vui chút nào.
Bố phẫu thuật ở bệnh viện tốn rất nhiều tiền, bữa đến giờ phải ở nhà dưỡng thương, tiền trong nhà càng ngày càng ít.
Mình có nhìn lén sổ tiết kiệm của bố, thấy tiền tiết kiệm chẳng còn bao nhiêu. Mùa hè năm ngoái bố bảo là khi làm xong công trình, bố sẽ về sửa sang lại nhà, sau đó mua cho mình và Hân Nhi mỗi người một con búp bê.
Nhưng năm nay nhà đã hết tiền rồi. Bố nói là sang năm sẽ lên thị trấn đi bán trái cây, nhất định sẽ kiếm được nhiều tiền. Nhưng hiện giờ bố phải dùng nạng mới đi được, làm sao đẩy được xe trái cây?
Thật khó chịu. Bao giờ mình mới lớn lên được đây? Mình muốn đi làm…
…
Ngày 15/3, trời trong xanh.
Thầy Ngụy giúp bố tìm được một cái xe đẩy nhỏ, có thể đẩy xe lên thị trấn bán trái cây. Bố thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152695/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.