Hoàng Mộ Vân ho như xé ruột, gã không biết ông trờiđịnh an bài tương lai mình ra sao, lẽ nào để mặc gã chết trong cơn đauxé tim sẽ phổi thế này ư? Gã đương nhiên không muốn mãi cúi đầu trướcbệnh tật, nhưng cảm giác khủng khiếp như thể lồng ngực đang nổ tung cứlan dần khắp thân thể, khiến gã sống không bằng chết. Gã thường tưởngtượng bản thân đang giương buồm ra khơi, gió biển mặn mòi thổi đầy trànkhoang mũi, những thủy thủ người rậm rì lông, hai má đỏ hồng chuốc rượuVodka cho gã đến sặc, gã ngà ngà say, nằm ngửa trên boong tàu mặc chosóng biển lắc lư, mấy con ốc mượn hồn lẳng lặng bò qua đầu ngón tay.
"Có muốn lần nữa không?"
Giọng Bạch Tử Phong trầm khàn thì thào bên tai nhồn nhột. Hoàng Mộ Vân khôngdám hé nhìn, e mọi thứ cứ như vậy mà vỡ vụn, chỉ dám nhắm nghiền mắt,tưởng tượng ra vành tai như ngọc mỡ, cùng chấm chu sa mê hồn sau cổnàng.
Không được mở mắt, không được nhìn!
Gã cảnh cáo bảnthân như thế, tiếp tục tham lam hít hà thứ mùi hương cơ thể thanh thoátcao sang, đó là mùi của nàng, là hương thơm trộn lẫn giữa mùi bạc hà vàsương hoa hồng, vì mùi hương độc nhất vô nhị này, gã không thể mở mắt.
"Có muốn lần nữa không?" Nàng truy hỏi.
Mùi phấn sáp sực nức ập vào mặt, biến sương hoa hồng lẫn bạc hà của Bạch Tử Phong thành hư không. Gã đành bực bội mở mắt, nén cơn hoa trong lồngngực, tức tối quát: "Tiểu tiện nhân! Quấy rầy giấc ngủ của ta!"
Đào Chi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tarot-la-bai-phan-quyet/3121642/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.