Đỗ Xuân Hiểu dọn đến nhà họ Hoàng, không mang theo bất kì hành lý nào,Hạ Băng bóng gió nhắc nhở thì cô nheo mắt trả lời: “Dùng của Hoàng tiểuthư chẳng phải được rồi sao?” Thế rồi chỉ mang theo người bộ bài tarot,cô tới xưởng lụa Thiên Vận, vừa đặt chân vào phủ họ Hoàng đã trông thấyĐỗ Lượng mặt mày nghiêm nghị đứng chờ sẵn ở cửa. Đỗ Xuân Hiểu gãi gãiđầu, nghênh ngang đi qua trước mặt ông chú, định bước qua bậc cửa thì bị Đỗ Lượng tóm lại.
“Xuân Hiểu, tới đây rồi chớ có giở trò tinh quái, kẻo ta mách với cha cháu đấy.”
Đỗ Xuân Hiểu ngẩng đầu ưỡn ngực, cặp phong nhũ vút lên như đỉnh núi, cườinói: "Cháu là người do cô Cả mời tới xem hung cát cho nhà này, ai dámnói gì cháu?!"
"Á!" Không ngờ Đỗ Lượng không hề nhân nhượng, búng ngay cho cô một cái đau điếng vào trán, "Dám cãi lại chú!"
Chỉ thoáng chốc mất hết uy phong, Đỗ Xuân Hiểu ôm trán đi thẳng vào trong, Hạ Băng nhịn cười theo sau.
Trông thấy Đỗ Xuân Hiểu, Hoàng Mộng Thanh vẫn giữ thái độ lạnh như băng, chỉ chìa tay ra nói: "Trả lại tôi."
"Cái gì?" Đỗ Xuân Hiểu đi loăng quăng trong phòng, hết sờ mó mấy món đồ sứtinh tế đẹp đẽ trên kệ, lại vặn hộp nhạc trên bàn trang điểm kêu tinhtang.
"Lá bài!"
Đỗ Xuân Hiểu cười hì hì rút trong túi ralá bài Ẩn sĩ, trả lại cho Hoàng Mộng Thanh, sau đó làm mặt nhăn nhó chỉvào cây dương cầm: "Mẹ ơi! Cậu về nhà mình rồi vẫn không quên tàn hạisinh linh à?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tarot-la-bai-phan-quyet/3121640/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.