Ngay dưới chân khu tập thể tôi, nằm sát cửa con ngõ tôi bị lạc hôm ấy là một số căn nhà riêng lụp xụp của một vài hộ gia đình. Họ không phải cư dân của khu tập thể mà chỉ là những người dân từ đâu đó đến, mua được vài mảnh đất xiêu vẹo bên góc của khu tập thể, xây nên mấy căn nhà cấp 4 để sinh hoạt và buôn bán. Vậy thì họ buôn bán gì để sống qua ngày?
Họ làm nghề khắc bia mộ.
Tôi vẫn còn nhớ như in mỗi buổi trưa khi tôi chuẩn bị ăn cơm, tiếng rè rè của máy cưa máy mài lại vọng lên từ dưới sân im ắng, cho thấy rằng những chiếc bia mộ mới lại đang được khắc gọt...Bao nhiêu năm ở đó, tôi đã quen với tiếng động đó đến mức chẳng còn để ý tới nó nữa.
Mỗi lần chạy chơi quanh sân, tôi lại không khỏi cảm thấy gai gai người khi nhìn thấy những chiếc bia mộ mẫu bày la liệt ở ngoài cửa. Trên những tấm bia đen, bia đá có đính ảnh của một người nào đó, tên tuổi, ngày sinh ngày mất,...Tôi chẳng hiểu những bức ảnh ấy là người có thật hay không, họ còn sống hay đã chết rồi? Tôi cũng chẳng hiểu tại sao những người đó lại có duyên làm nghề này. Ở bên trong mỗi cửa hàng đều tối tăm và sâu hun hút, ở gian trong là nhà, ở ngoài là cửa hàng bày la liệt những chiếc mày khắc máy mài đầy bụi và ít khi tôi bắt gặp có ai ngồi ở đó trông cửa hàng. Tôi chỉ biết có duy nhất một hộ gia đình trong mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229204/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.