Từ bé tới khi học hết cấp 2, có lẽ rất nhiều trẻ em không có khái niệm "ngủ trưa". Ngủ trưa đối với chúng tôi khi đó là một điều không cần thiết. Giờ nghỉ trưa chúng tôi thích rủ nhau đi chơi hơn. Bất kể mùa đông hay mùa hè, cứ ăn cơm trưa xong là mỗi đứa lại lẻn ra khỏi nhà mặc kệ phụ huynh có í ới ra sao. Chính vì phơi nắng trưa nhiều quá nên hồi ấy da đứa nào cũng đen sì như cột nhà cháy, trong đó có tôi.
Tôi chơi thân nhất với 2 đứa trẻ con cùng tầng, sau đó là mấy đứa cùng khu như cái Liên, cái Bích, Vân, thằng Quang,...tầng dưới hay mấy thằng con trai ở nhà C5 đối diện. Nói chung thời xưa không phải không có bè cánh, nhưng cùng xóm hầu hết đều chơi và đều biết nhau. Hôm nào cũng phải cỡ ngót nghét gần chục đứa chơi dưới sân khu tập thể. Càng có nhiều người chơi chúng tôi càng thích, nên dù có đứa mới xin gia nhập vẫn luôn được chào đón. Tâm lí trẻ con lúc ấy thích ganh đua và tự thể hiện mình, thế nên có thêm đứa mới vào chơi cùng lại càng có dịp để thể hiện sở trường của bản thân. Trò chơi chúng tôi chơi với nhau ngày ấy cũng toàn những trò chơi dân gian thú vị. Giờ tôi chỉ thấy buồn vì lũ trẻ con thời nay không được tận hưởng cảm giác chơi trò chơi cùng với đám bạn của mình vui như thế nào, tụi nó chỉ giỏi cắm mặt vào tivi với điện thoại, con của tôi cũng vậy. Dù mình biết nhưng cũng không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229203/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.