Tôi thản nhiên đi xuống nhà mà tôi không biết rằng có một người con trai đang ngồi dưới đó chờ tôi.
Do nhà quá tối nên khi vừa bước xuống nhà thì tôi vội chạy lại bật đèn, lỡ xui mà đi không cẩn thận rồi đập này đập kia thì mệt lắm. Khoa, Mai và Phượng thì chạy lại lên phòng lấy điện thoại vì bọn nó quên lấy xuống, trùng hợp ghê nhở, quên mà quên luôn ba đứa cơ đấy.
Tôi quay lại và thấy một thằng khốn nạn đang ngồi trên cái ghế sofa ra vẻ là đang chờ tôi. Ôi wow! Bất ngờ chưa chính tôi.
"Hello!" - "Nó" vẫy tay chào tôi
"Lâu rồi không gặp, mặt mày vẫn láo ch* như thường" - Tôi cười đáp lại câu chào hỏi vu vơ của nó.
Nói "lâu" nhưng thật sự thì tôi và "nó" cũng chỉ mới không gặp được một tuần thôi, nhìn cái tướng "nó" ngồi chễm chệ trên ghế sofa nhà tôi làm tôi muốn nhảy bổ vào mà đánh tới tấp vào mặt "nó" ghê.
"Nó" im lặng rồi vẫy tay chào tạm biệt và đi về nhà. Ủa? Alo? Rồi mày qua nhà tao chỉ thế thôi á? Thôi kệ "nó" luôn đi, trong nguyên đám thì chỉ có tôi, Tuấn, anh hai tôi và cả anh Thắng biết thằng con trai ấy.
Mai, Khôi và cả Phượng đều không biết, nghe có vẻ rất vô lý đấy, là bạn thân của nhau bao nhiêu năm mà không biết người con trai ấy là ai thì có vẻ rất kì lạ nhỉ?
Đơn giản là vì "nó" sống ẩn, à không, không phải sống ẩn mà là rất ít nói chuyện với tôi ở trường. Mặc dù đụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tao-yeu-may-ban-than-cua-tao/474502/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.