“Cha?”
Vương Dương đối với xưng hô này cảm thấy buồn cười. Cậu nghĩ bác sĩ K chẳng phải chỉ là người chế tạo ra thể thực nghiệm, tự cho là đúng xưng là cha của Tiếu Dịch, thật là quá tức cười. Có người cha nào tàn nhẫn đối xử đứa con như thế sao? Y nghĩ mình là ai chứ? Vương Dương nhịn nửa ngày mới kiềm chế không mắng ra tiếng.
Cậu biết bác sĩ K này là người Tiếu Dịch không bao giờ muốn gặp lại. Không chừng chính là kẻ chế tạo ra tất tra tấn mà Tiếu Dịch phải chịu đựng trong sở nghiên cứu. Quá khứ cuộc sống làm thể thực nghiệm Tiếu Dịch chưa bao giờ nói ra sự đau khổ và yếu ớt, nhưng điều đó không đại biểu Tiếu Dịch không có cảm giác gì. Nghĩ như vậy, Vương Dương cảm thấy nên cổ vũ Tiếu Dịch một chút, tỏ vẻ hiện tại hắn không phải một mình, còn có người bên cạnh hắn.
Lặng lẽ vươn tay, cậu không thèm để ý người đằng sau có nghĩ lung tung gì không, cậu bắt lấy bàn tay lạnh băng của Tiếu Dịch, siết chặt, muốn đem nhiệt độ cơ thể mình truyền cho hắn.
Tiếu Dịch cảm giác tay Vương Dương chủ động nắm lấy tay mình, bất giác mím môi, dùng sức nắm chặt tay Vương Dương sau đó thả ra, nhỏ giọng nói.
“Các người đi trước đi.”
“Một mình ông lấy thẻ từ?”
Mới nãy thứ giống như xúc tua thoạt nhìn không phải thứ dễ đối phó, Vương Dương lo lắng hỏi.
“Ừ.”
Tiếu Dịch thản nhiên gật đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn Vương Dương, dặn dò.
“Phải cẩn thận đấy.”
“Ừ, biết rồi.”
Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340959/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.