“Vậy…cô có thẻ từ không?” Kiều Phi Vũ chợt nhớ còn có nhân viên khác, túm lấy cô gái tóc đen suýt bị cương thi cắn, hỏi cô.
“Tôi, tôi không có.”
Cô gái tóc đen chưa ổn định tinh thần, toàn thân run rẩy phe phẩy tay tỏ vẻ chính mình không có thẻ từ mở cửa. Bên này đều là khu vực Trương Kiến Quốc phụ trách, chỉ có thẻ từ của gã mới không chế chốt mở cửa lớn.
“Chúng ta tốt hơn nên chạy nhanh…”
Vương Dương không biết đám cương thi tràn vào này từ đâu ngửi thấy mùi họ, một đám lại một đám xuất hiện, hầu như chật ních cửa. cương thi số lượng nhiều kinh khủng, xem ra bọn họ đánh không hết, vẫn nên chạy đi thôi.
Cậu cùng đứng cạnh Tiếu Dịch trao đổi ánh mắt, quyết định không ở lại đây nữa. Vương Dương dùng cánh tay phải không bị thương nắm chặt đao, chạy hướng bên trong.
Những người khác gặp người mạnh đứng đầu đều lùi lại, vội chạy theo hướng bên trong phòng thí nghiệm.
Rõ ràng là một gian ngăn cách trong phòng thí nghiệm, lại lớn đến kinh người. Xuyên qua tràn đầy thiết bị thực nghiệm to lớn, bọn họ chạy tới một cái hành lang không có lối rẽ, thẳng tắp chạy đi qua. Hai bên vách tường không có cái gì, chỉ có tường trắng tinh. Không biết chạy bao lâu rốt cuộc thấy được lối ra ở phía trước, biểu thị bọn họ mau tới mục tiêu.
Xuyên qua thật dài hành lang, họ đi tới một gian đại sảnh. Đối diện đại sảnh là cửa phòng khép hờ. Xung quanh đại sảnh trống rỗng, bốn phía một mảnh tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340958/chuong-87.html