Càng tới gần vòng trúc bảo hộ thôn, mọi người càng thấy kỳ quái.
Bên trong cửa sổ các phòng đều tối như mực, bốn phía không có tiếng vang. Bình thường đi vào địa phương như thế này, ít nhất phải có tiếng gà gáy chó sủa mới đúng. Nhưng mà khi bọn họ đều đến ngoài hàng rào rồi, vẫn không có chút phản ứng.
Vương Dương nghi hoặc vươn ngón trỏ, đẩy mở cửa hàng rào vốn không có khóa chặt. Cửa *két–* một tiếng hướng bên trong mở ra, ánh vào mi mắt của mọi người là đất đá làm thành con đường.
Đường đất hai bên là phòng ốc làm bằng đầu gỗ và gậy trúc. Phòng thiết kế cách mặt đất, dưới nền có một bốn cái trụ chống, tựa như mấy nhà gần mé sông vậy.
Phòng cách mặt đất một khoảng để phòng ngừa trong rừng trùng rắn thú dữ xâm nhập. Trên nóc chỉ dùng lá cây và một ít lá mây tre không biết tên đáp thành nóc nhà, từ hai bên rũ xuống, trung gian nhô lên thành hình tam giác. Như vậy có lợi cho khu này thường đột nhiên đổ mưa to, có thể để nước mau trôi đi không dồn lại phá hư phòng.
Nhưng mà mọi người nhìn mấy phòng cao chân này, không giống như là khu du lịch vì hấp dẫn khách mà tạo nên, sạch sẽ xinh đẹp.
Trong thôn phòng cao chân đều là xiêu xiêu vẹo vẹo, vách tường đầu gỗ đều biến đen, có vẻ xa xưa cũ nát. Trên nóc nhà cỏ dại bị nhiều năm nước mưa cọ rửa, mọc thật dày rêu xanh. Tóm lại, phòng ở đều thật cũ kỹ rách nát, nó dựng lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340923/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.