Đoàn người xuyên qua cây cối đi đến lúc hoàng hôn, cuối cùng phát hiện trong rừng có con đường mòn. Cái này ý nghĩa rốt cuộc bọn họ đã quay lại thế giới nhân loại. Mấy người bước chân nhanh hơn theo con đường đi về phía trước. Cả ngày mệt nhọc, cuối cùng thì họ có thể tìm chỗ an toàn nghỉ ngơi.
Vương Dương một tay cầm thịt rắn nướng chín không biết Tiếu Dịch bắt ở đâu ra, đặt trong miệng gặm cắn. Tuy rằng kích cỡ con rắn này không bằng một phần trăm của con rắn kia. Nhưng thịt rắn sau khi nướng héo rút chiều dài chỉ khoảng hơn một thước, trong đám rắn xem như không nhỏ.
Vì tỏ vẻ mình hào phóng, Vương Dương rất chân thành giơ thịt rắn hỏi mấy người khác có muốn cùng ăn. Nhưng cả đám phẩy tay tỏ vẻ ăn lương khô là tốt rồi.
Trong đầu mọi người vẫn còn ấn tượng đại mãng xà bị một đám sâu ăn hết, làm sao có khẩu vị ăn thịt rắn chứ.
Nếu mọi người tỏ vẻ không cần, Vương Dương nhún vai, một người ăn hết phần lớn thịt rắn. Tiếu Dịch là loại chỉ ăn một miếng nhỏ cũng sống được, cho nên đa số thịt rắn đều chia cho cậu, Vương Dương không chút khách sáo tiếp nhận.
Lại nói tiếp, thịt con rắn này cũng to mọng thật, không giống người ta nói sau khi nướng thì nó cứng ngắc ít thịt. Thịt này ăn vào vừa mềm vừa dai, nhai ngon miệng vô cùng, Vương Dương tỏ vẻ thức ăn hôm nay không tệ ~
Trong khi Vương Dương một tay cầm thịt vừa đi vừa, thì xung quanh bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340922/chuong-51.html