Lâm Kiệt thấy Vương Dương đứng ở đối diện chỉ hướng sau lưng mình cảnh cáo, gã nghi hoặc, chợt đổ mồ hôi lạnh, chẳng lẽ…sau lưng có cái gì? Thấy Vương Dương dáng vẻ sốt ruột, chắc là vật nguy hiểm rồi.
Chậm rãi ngoái đầu lại, Lâm Kiệt chỉ kịp thấy màu đỏ miệng rộng sau đó bị bóng tối bao trùm.
……………..
Vương Dương trơ mắt nhìn sau lưng Lâm Kiệt, một con rắn vừa to vừa dài từ hốc cây từ từ bò ra. Cái đầu to hình tam giác, hai mắt lớn cỡ bóng đèn, ánh sáng bên ngoài chiếu rọi càng thêm vẻ hung dữ, mắt rắn xanh biếc tràn ngập dã tính, thỉnh thoảng từ trong miệng nó phun ra phân nhánh màu đỏ đầu lưỡi.
Thân thể nó chui ra nhưng không co lại một đống, mà vẫn không ngừng hướng ra ngoài kéo dài. Thân rắn dựng lên phân nửa ở không trung mấp máy, bụng có vảy màu trắng ánh sắc vàng, cọ xát một ít bùn đất dính vào vảy. Trên lưng rắn cũng có vảy to, là màu nâu và đen giao nhau hoa văn sắp hàng thành võng, này hoa văn, mắt, đầu, là loại rắn Vương Dương chưa bao giờ nghe qua chứ đừng nói gặp phải.
Chưa từng nghĩ tới, ở chỗ N đột nhiên toát ra một con rắn lớn như vậy, chưa từng thấy trong sách hoặc tivi. Không biết nên cảm thán bọn họ quá may mắn, có thể gặp loại đại mãng xà hi hữu hiếm thấy. Vẫn là đồng tình bọn họ xui xẻo, trong rừng rậm tùy tiện đi đều có thể gặp phải sinh vật to lớn như vậy.
Không đợi Vương Dương nghĩ càng nhiều, đại mãng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340920/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.