Buổi tối vì để an toàn, mọi người vào trong trực thăng ngủ. Vương Dương trong lòng có chút không được tự nhiên, cố ý cách Tiếu Dịch một khoảng ngắn, chính mình vùi đầu ngủ. Tiếu Dịch thấy Vương Dương cố ý xa cách, chỉ nhíu mày chứ không nói gì.
Không biết bắt đầu từ khi nào, muỗi lặng lẽ chui vào trực thăng *ong ong ong–* kêu không ngừng, khiến Vương Dương rất bực mình. Hơn nữa toàn thân cậu đột nhiên cảm giác lạnh, lạnh đến tận xương phát ra từ trong thân thể, cũng giống như ngâm trong nước đá.
Vương Dương vẫn kiên trì nhắm chặt hai mắt, cả người lạnh run. Hai tay cậu vây quanh người, ôm càng chặt, muốn chống cự khí lạnh đột nhiên xông đến, cố gắng ngủ.
“Lạnh?”
Trầm thấp giọng nói vang bên tai, Vương Dương hí mắt nhìn không biết từ khi nào tới gần chính mình, Tiếu Dịch.
Tiếu Dịch chẳng biết lấy từ đâu ra thảm lông đắp lên người hắn và cậu, hai người ngồi dựa vào cabin.
Thảm lông dày bao bọc, bên người cậu lại vây quanh nhiệt độ cơ thể Tiếu Dịch tuy không cao hơn người thường, nhưng khi dựa sát vào nhau vẫn có thể cảm giác ấm áp. Vương Dương toàn thân lạnh băng cũng thấy thoải mái đôi chút.
Cậu ngẩng đầu xem ghế trước nằm Phương Chí Hoành và Lý Du say ngủ. Kiều Phi Vũ và Lâm Kiệt thì đang ở bên ngoài cắt lượt canh gác. Sợ quấy rầy giấc ngủ người khác, Vương Dương đè thấp thanh âm hỏi Tiếu Dịch.
“Ai, không biết muỗi vì sao nhiều quá trời, làm người ta ngủ không yên. Không biết thân thể tôi ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-the-sinh-ton/1340918/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.