Lý Trăn rất tức giận nhưng cũng biết lúc này không nên tranh cãi ầm ĩ nên chỉ lạnh lùng nhìn Tạ Ngọc, nhân tiện liếc qua Tạ Hộ, thấy nàng mang mũ trùm, quần áo trang sức đều là phú quý, nhìn đến hai bàn tay đang nắm lấy nhau của hai phu thê bọn họ, trong lòng đau khổ, mặt mày chợt lóe lên nét tiều tụy liền vội vàng tránh ánh mắt mọi người, không nói gì thêm.
Lúc nghe Tạ Ngọc nói câu nói kia, sắc mặt Thẩm Hấp cũng thay đổi, xoa xoa lòng bàn tay của Tạ Hộ, ánh mắt lướt qua vẻ mặt rõ ràng là làm sai nhưng vẫn hếch mặt kiêu căng của Tạ Ngọc.
Triệu Tam Bảo đã dắt ngựa lại, Thẩm Hấp cáo biệt Phó Câu, và Lý Trăn đang thở dài, Tạ Hộ cầm tay Tạ Xước rồi gật đầu cáo biệt các nữ quyến.
đi đến bên ngựa, Tạ Hộ nghĩ là tự mình trèo lên ngựa thì đột nhiên thấy cả người nhẹbẫng, bị Thẩm Hấp ôm lên ngựa, hai người cùng cưỡi ngựa rời đi.
Lý Uyển Như nhìn hai người bọn họ thân mật rời đi như vậy cảm thấy thực nóng mắt, nói: “Hừ, thực không quy củ! Nàng xuất thân là tiểu thư khuê các mà lỗ mãng như vậy, quả thực rất mất mặt đại gia khuê tú!”
Mặt Phó Câu hoàn toàn đen thui, khinh bỉ nhìn Lý Uyển Như từ trên xuống dưới, hắncó lẽ sẽ không bao giờ quên, tiểu thư khuê các này vào đêm động phòng hoa chúc thìlàm ra vẻ căng thẳng nó ghê tởm đến thế nào, giống như hắn muốn cùng nàng hoàn thành chu công chi lễ là cho nàng uống thuốc độc vậy, không cho chạm vào người, chạm vào thì thét chói tai, cuối cùng làm hắn mất hết cả hứng thú, phá thân nàng xong liền ngủ, thú thê tử mà như rước Bồ Tát không thể xâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-quan-mot-doi-vinh-hoa/1933731/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.