*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Mộc
Trở về lớp, đầu Trần Tử Huyên càng tưởng tượng ầm ầm như sóng nổi. Cô đứng ngồi không yên, lập tức đi tới phòng học tìm Từ Phẩm Vũ.
Từ Phẩm Vũ đang tập trung cao độ, không phát hiện có người đi vào phòng tự học.
Bóng râm đột nhiên xuất hiện trước bàn.
Cô mở to mắt, chiếc áo sơ mi màu trắng, nhìn từ thắt lưng lên trên. Thẩm Hữu Bạch chỉ mặc đồng phục học sinh, ngay cả cà vạt cũng không đeo.
Mấy hôm nay, nhiệt độ giữa ngày và đêm chênh lệch khá lớn.
Từ Phẩm Vũ đưa tờ giấy đang sửa lên, “Anh tới đúng lúc quá, xem hộ em xem đã được chưa?”
Thẩm Hữu Bạch nhìn lướt qua nội dung trên giấy, nhìn cô, nói, “Em sẽ phát biểu à?” Cô gật đầu.
“Cũng được, nhưng cần sửa lại.”
Anh vừa dứt lời, Từ Phẩm Vũ lập tức nịnh nọt dâng lên một cái bút.
Thẩm Hữu Bạch cầm cái bút trước, sau đó chợt im lặng, cái bút bị anh xoay trên tay một vòng rồi lại đặt lên bàn.
Cô không hiểu, “Sao thế?”
Thẩm Hữu Bạch nói, “Anh không có nghĩa vụ sửa cái này giúp em.”
Cô ngẩn người, mếu máo, “Nói đi, anh muốn trả thù lao thế nào?”
Từ Phẩm Vũ đang ngồi, còn anh thì đứng. Từ trên cao nhìn xuống, anh thấy cổ áo của cô không cài hết cúc, lộ ra đồ lót bên trong.
Thẩm Hữu Bạch không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt sáng quắc nhìn cô.
Từ Phẩm Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-cho-tham-huu-bach/974932/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.