Bởi vì chiếc nhẫn kia, suốt dọc đường cả hai người Phương Châm và Nghiêm Túc đều giữ im lặng.
Xe đi một mạch về con đường phía Bắc, cuối cùng dừng lại ở mộtcăn nhà. Nghiêm Túc dẫn Phương Châm lên lầu, vừa đi vừa nói: "Chỗ này chỉ có 2 gian phòng, là nhà của bạn anh, trước tiên em ở tạm đây đi. Nếu như cảm thấy thoải mái thì ở, nếu không thì anhlại cho người tìm căn nhà khác."
Phương Châm theo anh lên lầu nhìn khắp căn nhà, cảm thấy làm sao cũng không thể thoải mái được.
Căn nhà này trên danh nghĩa nói chỉ có 2 gian phòng, nhưngkhông gian bên trong so với biệt thự có khi còn lớn hơn. Lầu trênlầu dưới gộp lại ít nhất cũng có đến 5, 6 phòng. Có điều chỉ có hai căn phòng là có giường ngủ nên Nghiêm Túc mới thuận miệng gọi là “có 2 gian phòng”.
Phương Châm biết rõ, cái gì mà nhà của bạn, chỉ là anh nói thế thôi, đây đích thực là nhà của Nghiêm Túc. Hơn nữa gia đinh anhcòn chưa biết có cho phép cô ở hay không. cô làm sao có thể thoải mái mà ở đây được?
cô nợ anh càng lúc càng nhiều, đến cùng làm sao mới có thể trả hết?
Nên khi vừa mới bước vào nhà, Phương Châm làm bộ vô tình nóimột câu: “Nhà lớn như vậy tôi cảm thấy hơi sợ. Tôi ở nhà nhỏquen rồi.”
"Nếu như em cảm thấy ngôi nhà này quá lớn, anh không ngại tới đây làm vệ sĩ cho em.”
Đối với lời châm chọc của Nghiêm Túc, Phương Châm nhíu mày.cô chưa kịp mở miệng thì Nghiêm Túc lại nói: "Khu vực này hệ thống an ninh rất tốt, lát nữa anh dẫn em tới khu vực bảo an nhận diện khuôn mặt, sau đó cứ tự do ra vào khu vực này, ngườikhông liên quan họ sẽ không cho vào, tương đối an toàn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-xuong/1964050/chuong-45-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.