Biên tập: Lão F
Cùng lúc đó trong một căn phòng khác, Nghiêm Túc và Đoàn Vịnh Thi cũng đang nóitới người chồng trước fussy kia.
Đoàn Vịnh Thi cầm chai rượu trong tay, uống một hớp rồi nói hai câu đứt quãng với Nghiêm Túc, lên án tên đàn ông thần kinh kia: "... Cả ngày nghi thần nghi quỷ. Biết vì sao nhiều năm qua tôi không về nước không? Là bởi vì anh ta cản tôi. Sợ tôi về tìm người đàn ông khác. Đúng rồi, anh ta đặc biệt ghét anh, sợ tôi qua lại với anh, đến Vương Tử cũng không cho tôi gặp. Tôi gọi cho Vương Tử còn phải giấu anh ta, nhân lúc anh ta đi làm mới dám gọi. anh ta còn thích kiểm tra nhật kí cuộc gọi của tôi, quả thực ai cũng không thể chịu đựng nổi. Tôi rất hối hận mắt mình có bị mù không, mà lại chọn một người đàn ông như vậy."
nói tới đây cô híp mắt nhìn chằm chằm Nghiêm Túc trong chốc lát, cười ngọt ngào với đối phương: "Sớm biết vậy còn không bằng ở với anh."
Nghiêm Túc quen cô từ nhỏ, sớm đã biết cô nàng này không biết chừng mực. Nếu làcô gái khác nói với anh những lời kia, anh đã sớm phủi mông đi thẳng. Nhưng Đoàn Vịnh Thi không quan tâm, dù sao trước giờ cô nói chuyện cũng không xuôi tai lắm.
nói khó nghe thì cũng có gì đặc biệt hơn người khác đâu, những chuyện kinh hãi hơncô cũng đã làm không ít. Tại sao Vương Tử lại trở thành con của anh chính là một ví dụ điển hình.
Nghĩ đến Vương Tử, Nghiêm Túc không nhịn được hỏi cô: "Sau này định thế nào, quay về Mĩ sao?"
"Tạm thời không tính về đó. Tên thần kinh kia cả ngày tới tìm tôi muốn tái hôn, tôi phải trốn khỏi hắn đã rồi tính tiếp. Dù sao Mỹ cũng là địa bàn của anh ta, nhưng ở Trung Quốc thì khác, tôi đảm bảo chơi tốt hơn anh ta."
"Còn chơi? một bó tuổi rồi cũng nên kiềm chế lại đi. Còn thằng bé Vương Tử thì sao, vẫn tính cho nó ở chỗ bà nội tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-xuong/1964019/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.