Biên tập: Lão F
Tay Phương Châm run lên, một chút cà phê trong tách tràn ra ngoài.
Bên tai tràn ngập giọng Lâm Thụy an ủi cô: "Quên đi thôi Phương Châm, giờ cô hãy nghĩ thoáng hơn. Đàn ông đều cùng một loại cả, từ khi sinh ra đã không thể thay đổi được. Hứa Minh Lượng là như thế La Thế cũng vậy. nói trắng ra là vì tiền. Lúc Vưu Tố Cầm còn trẻ thì rất xinh đẹp, nhưng bây giờ cũng chẳng ngăn nổi mà bắt đầu già đi.cô đừng nhìn cái khuôn mặt như gần ba mươi của bà ta làm gì, da thịt trên người đềuđã bị nhăn nheo hết cả rồi. Đám đàn ông cũng chẳng phải bọn ngu, cô thật sự cho rằng những tên đàn ông đó vừa ý con người bà ta sao? Cũng chỉ vì vừa ý tiền của bà ta thôi. Người phụ nữ này chẳng cần có bản lĩnh gì khác, chỉ cần có bản lĩnh kiếm tiền là đủ rồi. Nghe nói chồng của bà ta có khả năng làm ra tiền, cứ cung cấp cho bà ta hoang phí bao nuôi mấy tên chó săn trẻ tuổi. Đúng rồi, chồng bà ta lớn tuổi hơn bà takhông ít, chuyện này cô có biết không?"
Trong đầu Phương Châm đang rất rối loạn, lời nói của Lâm Thụy cô đều nghe được, nhưng chắc là do có quá nhiều thông tin nên nhất thời cô không tiêu hóa nổi. Cuối cùng, đối phương hỏi cô vấn đề kia cô cũng không muốn trả lời, chỉ hỏi ngược lại mộtcâu: "La Thế và giáo... Vưu Tố Cầm ở chung với nhau bao lâu rồi vậy? Khi chúng tôi đính hôn, bọn họ đã ở bên nhau rồi sao?"
"Dĩ nhiên. Hứa Minh Lượng từng nói với tôi, năm đó La Thế có thể chèo lái được Cự Hoa, công lao của Vưu Tố Cầm không nhỏ. Mấy chục vạn của anh ta lúc lập nghiệp,một phần là tiền trong nhà, một phần khác chính là do ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-xuong/1964011/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.