Chỉ có điều đợi trong chốc lát, lại không thấy Đường Nhược thay đổi động tác.
Bạch Thất buông tay mình ra và giang rộng tay, ý định tạo cơ hội cho cô.
Anh nâng tay lên nói: “Đến, ôm anh.”
Đường Nhược tự tạo cho mình một cái màng bọc bằng tinh thần lực, kỳ quái liếc mắt nhìn anh, tự mình đi về phía trước
Bạch Thất: “…”
Đã nói rồi mà anh đây cho ôm miễn phí!
Hai người chậm rãi tiến lên, một con vật màu đen kịt từ chỗ tối nhảy ra.
“Coi chừng.” Đường Nhược kêu nhỏ một tiếng.
Kỳ thật không cần Đường Nhược nhắc nhở thì Bạch Thất cũng chú ý tới, anh nhanh chóng trực tiếp bắn ra một thanh băng đao.
Con chuột xoay một cái ngã xuống đất chết luôn.
Bạch Thất lôi kéo Đường Nhược tới, ngồi xổm xuống rồi từ trong ba lô lấy ra một cái túi.
Cho con chuột vào trong túi rồi bỏ cái túi vào trong ba lô.
Đường Nhược ngây người trong giây lát, nghi hoặc hỏi: “Anh, anh lấy thi thể nó làm cái gì?”
Bạch Thất lại đeo ba lô lên: “Những con này đã bị năng lượng hạt nhân ô nhiễm nhưng thịt của bọn nó có thể ăn được. Cho nên mang về cất đi, chúng mình sẽ ngày ăn hết thức ăn.”
Đường Nhược cái này, thật sự bị Bạch Thất nói dọa cho rồi.
Con chuột làm thức ăn?
Tin được không, ăn thịt chuột sẽ nhiễm khuẩn, sẽ bị bệnh đấy?
Nhưng….
À hiện tại đang là tận thế, sau khi tận thế bọn họ cũng coi như là giống biến dị rồi.
Nghĩ nghĩ, cô nói với Bạch Thất: “Bạch Ngạn, anh đưa thi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-the-song-sung/539831/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.