May mắn là Thẩm Mộ rất nhanh đã buông cô ra. Nếu không quầnáo anh không chỉnh tề như vậy, rất khó có thể để người ta tâm bình khíhòa đấu trí với anh. Thực ra, xét về cả trí và dũng cô tuyệt đối khôngphải đối thủ của anh, nhưng, khi con người bị ép buộc quá mức, máu trong người sẽ sôi lên sùng sục, ví như bây giờ, đầu óc cô chỉ có một suynghĩ duy nhất xem làm thế nào để đem anh giẫm xuống gót chân, bắt anhlau giày cho cô.
Thẩm Mộ xoay người cầm di động trên bàn bấm một dãy số.
"Hoắc Bằng à? Tôi là Thẩm Mộ. Hứa Kha đến chỗ tôi đàm phán, có lẽbuổi chiều không thể về được đâu." Sau đó, anh đưa điện thoại cho HứaKha.
Hứa Kha đành phải đón lấy điện thoại.
Giọng nói của Hoắc Bằng quả nhiên là vô cùng nhiệt tình, "Tiểu Hứa à, cô thật đúng là con người vì công việc, đến cả thời gian ăn cơm trưacũng giành để đi đàm phán công việc. Sau này nhất định tôi sẽ khen ngợicô trước mặt mọi người. Cô nói chuyện thật tốt với anh ta đi, nói tớingày mai cũng không sao cả."
Nói tới ngày mai. . . . . Hứa Kha đầu đầy hắc tuyến, cô chịu đựng vết nội thương đang chảy máu trong lòng, nhưng không thể không nói ra tiếng "Được", công tư rõ ràng là phẩm chất hàng đầu được rèn luyện hàng ngày.
Ngắt điện thoại, nụ cười của Thẩm Mộ mang một loại ý vị sâu xa.
Hứa Kha trừng mắt lạnh lùng nhìn anh, ngẩng đầu tiếp tục ép cung: "Mật mã, nói đi!"
Thừ lúc bước vào cửa cho tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-sung/265325/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.