Chu Hạo cạn lời, một lúc sau bèn quay đầu lại.
"Ừm.”
Đường Á Nam đang xem vô cùng hưng phấn, nghe vậy tùy tiện hỏi: “Ừm gì cơ?”
"...Không có gì."
"Hử?” Cô bớt chút tinh thần quay sang nhìn cậu.
Chu Hạo dùng nĩa xiên một miếng dưa hấu đưa đến bên miệng cô.
Đường Á Nam mím môi cười: “Làm gì vậy?"
"Ăn dưa hấu, sao cậu nói nhiều thế?” Chu Hạo thờ ơ mở miệng.
Đường Á Nam không nhúc nhích, vẫn cười: “Tớ nói nhiều, cũng không phải ngày đầu tiên cậu biết. Còn nữa, nếu tớ không nói nhiều làm sao có thể theo đuổi được cậu?"
Giọng điệu của cô đắc ý mang theo chút tức giận, Chu Hạo liếc cô một cái cũng không phủ nhận: “Rốt cuộc cậu có ăn không?”
Giơ một hồi, tay cũng có chút mỏi rồi.
"Ăn, ăn, ăn!” Đường Á Nam vội vàng sát người đến, nắm lấy tay cậu, ngậm lấy miếng dưa hấu nhai.
Dưa hấu không hạt và rất ngọt.
Đường Á Nam thoả mãn ăn xong, chợt cảm thấy lo lắng, lặng lẽ liếc mắt về hướng cầu thang: “Cậu đút tớ ăn như vậy, không sợ bố mẹ cậu nhìn thấy à?”
"Cậu sợ cái gì?” Chu Hạo không quan tâm, trên tay vẫn cầm nĩa, cậu hỏi cô: “Cậu ăn nữa không?”
"Nếu cậu đút thì tớ ăn.”
Đường Á Nam lại ăn liên tiếp hai miếng dưa hấu nữa, không ăn tiếp nổi, cô ôm gối nép vào sô pha: “Cậu nói xem, tớ không làm việc đàng hoàng như vậy, bố cậu có trừ tiền của tớ không?”
"Trừ tiền gì?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-hoc-to-se-cho-cau/1862251/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.