Đúng là như vậy đấy, em chẳng tha thứ cho anh đâu, sẽ chẳng bao giờ em tha thứ cho anh đâu. Đừng có làm lành. Em đã quyết rồi, không yêu anh nữa, mà ghét anh! Đồ kiêu hãnh! Đồ ghê gớm! Con trai như anh í, em chẳng thèm!
Nãy giờ Thảo cứ chu mỏ tuôn ra một tràng để dập tắt mọi niềm tin trong Phúc. Bất chấp Phúc hết sức ngạc nhiên và cả những con mắt tròn mắt dẹt xung quanh. Cô đâu cần gì ngoài việc đuổi anh đi khỏi, và tránh xa cô nữa.
-Anh về đi, em đuổi thế mà anh vẫn không nghe thấy à. Em ghét anh lắm rồi, ghét lắm rồi cơ ý, đừng có nói thêm câu nào nữa, em chẳng nghe, giờ em chỉ muốn anh biến khỏi đây, và đừng bao giờ đến gặp em nữa. Anh về đi!
-Thảo, em cứ bình tĩnh nghe anh… - Phúc khổ sở.
-Đã bảo không nghe là không nghe! Anh mà nói nữa là em sẽ bịt tai lại! Đã bảo là ghét anh rồi! Ghét lắm rồi! Rất ghét rất ghét! Anh còn chưa nghe rõ hay sao!
-Thảo! – Phúc nhăn nhó.
-Cứ làm như là chúa lắm. Tưởng đẹp trai mà được ý à. Còn lâu, có mà em thấy anh xấu nhất trên đời ý, lại còn xấu tính xấu nết nữa. Hơi một tí là anh mắng em, chửi em! Anh còn dám đòi bỏ em nữa! Đã thế thì đi mà tìm những cô gái khác đi! Còn tới đây làm gì! Giờ em chán anh rồi, ghét anh rồi, không cần anh nữa! – Thảo cố cong môi đanh đá.
-Em… em làm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-bang-roi-do-anh/1972316/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.