Edit: Lavender - Blue
"Tại sao em còn chưa giết anh ta?" Trên khuôn mặt lạnh lùng của Khuất Lam Tranh hiện vẻ hung ác nham hiểm.
"Chuyện này em đã báo cáo với ông nội, ông nội đồng ý chờ sau khi em giúp anh ta hoàn thành mười việc mới xuống tay."
"Em tới là để giết anh ta, sao còn phải giúp anh ta mười việc?" Anh ta trầm giọng chất vấn.
"......" Cô cắn môi, không nghĩ muốn nói cho anh biết ngọn nguồn sự việc.
"Nếu như em không xuống tay được thì nói, vậy anh sẽ thay em xuống tay." Biết cô từ nhỏ đã không dám sát sinh, anh ấy nói.
"Không!" Nghe vậy, trong lòng cô hoảng sợ, vội vàng từ chối.
"Tại sao?" Cô từ chối quá nhanh, khiến anh nghi ngờ.
"Đây là nhiệm vụ ông nội giao cho em, em phải tự hoàn thành nó, xin anh đó Lam Tranh đừng nhúng tay can thiệp." Cô biết nếu anh Lam Tranh xuống tay thì chỉ vài giâycó thể chấm dứt cuộc đời Cam Nhĩ Toàn.
Nhưng khi anh mất, sẽ không còn ai nói những lời khiến người ta giận dữ nữa, bỗng nhiên cô cảm thấy ngực mình khó chịu.
"Em bảo anh không nên can thiệp?!" Khuất Lam Tranh dồn ép hỏi, "Chuyện này đã kéo dài lâu như vậy, em không có cách hoàn thành, không khác nào khiến nhà họ Khuất chúng ta phải hổ thẹn, em làm vậy ông nội phải ăn nói thế nào với khách hàng?" Mấy ngày trước anh vô tình thấy bọn họ, anh mới biết đến bây giờ cô còn chưa hoàn thành nhiệm vụ ông nội giao.
"Ông nội...... Đồng ý cho em thời gian."
Đôi mắt lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-thieu-nha-ho-cam-thich-noi-gion/18958/chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.