Edit: Lavender - Blue
Khuất Lam Sơ kinh ngạc nhìn vết thương trên đùi Cam Nhĩ Toàn, chợt có cảm giác đã từng quen biết.
Cô nghi ngờ ngước mắt, nghe anh hạ thấp giọng nói ——
"Có nhớ tới cái gì không?"
"Có ý gì?"
"Em không nhớ?" Đôi mắt Cam Nhĩ Toàn thoáng qua một tia thất vọng không rõ.
" Tôi nên nhớ cái gì......" Chợt thoáng qua, nhớ lại nhiều năm trước trong vụ tai nạn máy bay, bỗng nhiên cô cúi đầu, tỉ mỉ nhìn vết thương trên đùi anh, đột nhiên ngẩng đầu lên lần nữa, "Chẳng lẽ anh là trên máy bay...... Anh là?"
Anh tỏ thành ý khen ngợi xoa xoa tóc của cô.
"Cuối cùng em đã nhớ ra rồi."
"Chẳng lẽ...... Chẳng lẽ anh đã sớm nhận ra tôi?" Cô không thể tưởng tượng nổi hỏi, chợt nhớ tới lúc đó nét mặt của anh khi nhìn thấy bớt trên cổ cô.
"Không sai, tối hôm đó khi em tới ám sát anh."
Khuôn mặt trước nay vẫn luôn lạnh nhạt lộ ra chút kinh ngạc.
"Vậy tại sao anh không nói cho tôi biết chuyện này?" Một cảm xúc khác thường thoáng trào dâng trong lòng cô, có cảm giác như tha hương gặp cố nhân, so với cảm giác này còn sâu sắc hơn, bởi vì năm đó họ cùng nhau trải qua sống chết bên nhau, cô nhớ rõ năm đó bỗng dưng máy bay bị nổ tung thì anh dùng thân mình bảo vệ cho cô.
Chỉ là chuyện cách nay tám năm, cô đã sớm quên diện mạo của anh, không ngờ tới...... Lại là anh!
"Anh hy vọng Lam Lam thân yêu có thể tự mình phát hiện, anh chính là chàng trai dũng cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-thieu-nha-ho-cam-thich-noi-gion/18957/chuong-4-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.