Có một số người, một khi đã hạ quyết tâm, thì không khó khăn gì có thể cản đường, hơn nữa càng bị áp chế thì càng hăng hái.
Mà Khinh Tuyết chính là người như thế.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi môi không son vẫn đỏ khẽ cong, tạo thành một nụ cười quyến rũ khuynh đảo chúng sinh.
Không hổ là mỹ nhân.
Đôi mắt long lanh trong veo như suối, mũi nhỏ nhắn cao thẳng, môi đỏkhông nhờ son, căng mọng mượt mà, như trái cây chín đỏ khiến người khácmuốn cắn, cằm xinh xắn khiến người khác chỉ muốn nâng lên, rồi sau đóthưởng thức vẻ đẹp của nàng.
Da thịt như băng ngọc, trong suốt như tuyết, lại mượt mà như ngọc, khiến người khác không thể không băn khoăn, vuốt ve làn da đấy sẽ có cảm giác gì.
Nàng là người dù không trang điểm, cũng quá đủ để quyến rũ đàn ông.
Vốn dĩ Hách Liên Bá Thiên không chú ý đến mấy cống nữ, trong lòng hắnnghĩ, người của Tề Dương Quốc đưa tới, sẽ không có mỹ nhân, hơn nữa từxưa đến nay, hắn không thích nhất chính là tiểu thư nhà quan, nếu khôngcố tình nũng nịu, thì là thật sự yếu đuối, nếu không nữa là bị giáo huấn từ nhỏ, vì quyền lực địa vị mà tìm đến hắn.
Thứ nữ nhân mà hắn muốn, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, không cần có mưu đồ, không cần hắn phải tốn công dạy dỗ lại!
Nhưng không ngờ, trong số cống nữ lại có người đẹp đến thế.
Đẹp đến mức người khác phải ngừng thở.
Không, nàng hấp dẫn được hắn, không chỉ vì dung mạo nghiêng nước nghiêng thành kia, còn có sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-quan/1538505/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.