[Pic by Mỹ Huệ]
Hồi nhỏ, Đoàn Phi Phàm rất thích giả bộ ốm, nằm trên giường nhăn nhó kêu la rên rỉ, chú thím lo lắng vây quanh, muốn ăn gì cũng làm cho, nói chuyện cũng dịu dàng tình cảm.
“Sức khỏe của cháu đúng là phải rèn luyện, cháu nhìn mọi người kìa Phi Phàm, họ có ốm bao giờ đâu, có làm người khác lo lắng bao giờ đâu!”
Lời của thím nói, Đoàn Phi Phàm vẫn luôn nhớ rất rõ. Cậu thực ra rất ít khi bị ốm, nghe nói từ khi cậu còn nhỏ, bố cậu đã để mặc cậu phát triển, thể chất cậu tốt, sức đề kháng mạnh.
Nhưng sau khi thím cậu nói vậy, cậu hầu như không ốm nữa.
Cho đến lần nằm viện gần đây, từ nhỏ tới lớn, đó là lần đầu tiên trong đời có nhiều người bên giường bệnh của cậu đến như vậy, người nọ tiếp người kia, chú, thím, Đoàn Lăng, bạn học…
Cũng là lần đầu tiên sức ép lớn đến vậy.
Không biết là ông trời muốn rèn luyện cậu hay là rèn luyện Giang Khoát, kiểu lên cơn sốt thế này từ trước tới nay, cậu chưa từng để tâm coi trọng, cứ cố chịu là sẽ qua thôi, không ổn thì uống mấy viên thuốc, vậy mà lần này lại kèm theo cơn chóng mặt.
Lần đầu tiên trong đời, cậu không tự lo được cho mình.
Cơ bắp toàn thân căng ra, xiết tới mức nhức xương.
Tâm trí hỗn loạn, ngủ rồi mà vẫn thấy bóng người lay động.
Rất nhiều bóng người, tất cả đều là Giang Khoát.
Trong mộng, Giang Khoát cứ nói mãi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-phuc/2619392/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.