Ta ngồi bất động, nghĩ đến thủ đoạn của Cẩm Y Vệ, ngón tay không kìm được mà khẽ run.
Đã đến giờ Mùi. Chân trời lác đác vài cụm mây.
Giờ Mùi hai khắc. Mây tụ dày hơn, sắc trời hơi tối sầm lại.
Giờ Mùi ba khắc.
Tí tách—! Một hạt mưa rơi xuống bậc thềm. Ngay sau đó, mưa tuôn như trút nước, trước mắt thoáng chốc bị màn mưa dày đặc che lấp. Khoảng một khắc sau, tiếng mưa đột ngột ngừng hẳn.
Ta chậm rãi thở ra luồng khí uất nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, dây thần kinh đang căng như dây đàn cuối cùng cũng giãn ra.
Lục Nghiễm lúc này mới thực sự nhìn thẳng vào ta, lần đầu tiên hắn gọi tên ta: "Chu Hân, nàng còn biết những gì nữa?"
5.
Ta đem mọi chuyện nói ra không sót một chữ, đồng thời đưa ra suy đoán của chính mình, "Hung thủ mỗi lần hành động đều chọn lúc chàng rời đi."
"Hắn sợ chàng. Chỉ cần chàng ở bên cạnh ta, ta sẽ bình an vô sự." Ta thừa cơ thỉnh cầu Lục Nghiễm hôm nay hãy lưu lại trong phủ. Hắn chỉ buông một câu "công vụ quấn thân" rồi đuổi khéo ta đi. Toàn thân ta cứng đờ, đứng không vững, tưởng chừng như sắp sụp đổ đến nơi.
Nào ngờ Lục Nghiễm lại đột ngột nói một câu: "Ta sẽ về sớm."
Ta mạnh dạn ngẩng đầu, đ.â.m sầm vào ánh mắt thâm trầm như vực thẳm của hắn.
Trời còn chưa kịp tối hẳn, hắn quả nhiên đã bước chân vào viện. So với thời khắc t.ử vong trong ký ức, lần này hắn về sớm hơn tròn một canh giờ. Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-nhat-tu/5275034/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.