Lần này, ta ngồi giữa viện chính của Lục phủ, ánh mắt lặng lẽ lướt qua từng người một. Ta nhìn đâu cũng thấy sát khí, cảm thấy ai nấy đều khả nghi. Thế nhưng nhìn kỹ lại, chẳng một ai giống kẻ thủ ác. Ta nhìn đến mức mắt mỏi nhừ, đầu óc rối bời như tơ vò. Không manh mối, không phương hướng. Không một ai để tin tưởng, cũng chẳng có lấy một người để sẻ chia.
Ta ngước nhìn bầu trời vuông vức trên đầu, bỗng nhiên rất muốn khóc, nhưng lệ chẳng thể rơi. Trong đầu ta chợt lóe lên một ý nghĩ. Hắn là phu quân mới cưới của ta, cũng là chủ nhân của Lục phủ, một Cẩm y vệ Chỉ huy sứ nắm giữ quyền sinh quyền sát trong tay. Chỉ cần hắn chịu ra tay giúp ta tìm hung thủ, biết đâu ta có thể thoát khỏi cái c.h.ế.t, rời khỏi vòng lặp quái ác này.
Nhưng làm sao để tiếp cận hắn đây? Hắn tựa như khối băng ngàn năm không thể sưởi ấm, đa nghi lạnh lùng, luôn cự tuyệt người khác cách xa vạn dặm.
Ta hỏi Thu Hạnh - nha hoàn trong phủ: "Ngươi đã từng nghe gì về Lục đại nhân chưa?"
Thu Hạnh đang rót trà cho ta, nghe vậy thì tay run lên, nước trà b.ắ.n tung tóe. Nàng ta hốt hoảng lau chùi mặt bàn, ánh mắt né tránh: "Phu nhân hỏi chuyện này để làm gì ạ?"
Ta ấp úng: "Dù sao cũng đã gả đến đây, cũng nên hiểu rõ phu quân mình hơn một chút."
Thu Hạnh c.ắ.n môi, hồi lâu mới nặn ra được một câu: "Bên ngoài đều nói... mệnh cách của đại nhân quá cứng, khắc thê."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-nhat-tu/5275033/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.