Quý Trầm Giao vừa bực mình vừa có chút xấu hổ: “Anh không thể dùng cách ví von khác sao?”
Lăng Liệp nhướng mày, mặt nhăn mày nhó, như muốn nói gì đó nhưng lại phải cố nín nhịn.
Quý Trầm Giao hỏi: “Anh đi đâu về vậy?” Anh cũng không phải là đang dò xét hành tung của người ta, chủ yếu là vì bộ dạng bây giờ của Lăng Liệp rất kỳ quái, mặc đồ thể thao bó sát dài tay và quần dài thường mặc khi chạy bộ, ở eo đeo một cái trống, tóc thì ướt đẫm mồ hôi. Chẳng phải đội trống đang bị điều tra à? Sao lại bắt đầu hoạt động rồi?
“Đi làm thêm thôi.” Lăng Liệp tháo trống ra, “Đi làm thú nhồi bông cho người ta, haizz, ngột ngạt chết mất, bên trong bộ đồ mascot bẩn lắm, phải mặc cái này lót cho đỡ.”
Quý Trầm Giao cười: “Cũng kỹ tính đấy.”
Lăng Liệp liếc anh một cái: “Nếu không phải đội trống lưng tiêu tùng rồi, tôi cũng đâu cần vất vả kiếm tiền thế này, làm người có liên quan với đội trọng án, mà người ta thì có trả lương cho tôi đâu. Khụ…. khụ…..”
Quý Trầm Giao: “…. Một giọt nước mắt cũng không có, còn diễn hăng say như vậy.”
Lăng Liệp: “Tôi nói đội trọng án của các anh lừa đảo đấy.”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp thò đầu lại gần: “Ôi, đội trưởng Quý, có phải anh muốn tái hiện lại món canh cà chua bắp ngô huyền thoại của tôi hôm đó không?”
Quý Trầm Giao lấy ra một que kem, không nói gì nữa.
Lăng Liệp cười: “Canh cà chua bắp ngô tuy đơn giản nhưng không phải ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-hap-so-hoa/5292526/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.