Ký Hành đột ngột quay đầu lại, “Là anh?”
Quý Trầm Giao thoải mái nói: “Ký Hành, cậu cũng đến huyện Phi Vân à?”
Ký Hành muốn đi, nhưng đường đã bị Quý Trầm Giao chặn lại, quay đầu nhìn thì thấy Lăng Liệp tóc tai bù xù, mắt còn ngái ngủ, đang ngáp dài trên lối đi lên lầu. Cậu ta vừa sợ vừa giận, “Sao các người không chịu buông tha cho tôi?”
“Cậu đang nói gì vậy?” Quý Trầm Giao nhướng mày, “Cậu nghe nói về vụ án ‘Nữ Hoàng Mỹ Mạo’ rồi chứ? Tôi đến điều tra vụ án thì có liên quan gì đến cậu?”
Mặt Ký Hành đỏ bừng, cố gắng phân biệt lời này là thật hay giả. Đương nhiên cậu ta biết vụ án “Nữ Hoàng Mỹ Mạo”, ồn ào náo động cả lên, còn gây xôn xao hơn cả vụ án ở đường Tà Dương.
Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến huyện Phi Vân?
Quý Trầm Giao lại nói: “Không tin à?”
Ký Hành không nhìn thẳng vào mắt anh, mà giục nhân viên lễ tân trả tiền cọc, “Không, không liên quan gì đến tôi.”
“Ừm, nghe nói núi Vô Danh ở huyện Phi Vân rất linh, nếu thành tâm sám hối thì sẽ được tha thứ.”
Ký Hành suýt chút nữa thì làm rơi điện thoại, nhân viên lễ tân đột nhiên nói: “Đúng vậy, rất linh thiêng, cậu thanh niên này chính là từ xa đến để leo núi đó, hôm qua còn hỏi đường tôi đấy.”
Quý Trầm Giao nghe rõ tiếng Ký Hành hít mạnh một hơi, “Cậu cũng lên núi? Sám hối chuyện gì?”
“Tôi…” Ký Hành vội vàng lấy tiền cọc, nhanh chóng chạy ra cửa.
Lúc này Lăng Liệp mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-hap-so-hoa/5292525/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.