Có vẻ như câu nói của tôi đã khiến cho Mai Phương ít nhiều cảm thấy sợ hãi, con bé đã phải lấy hết can đảm mới dám nói tiếp, chỉ là vừa nói vừa run cầm cập thôi.
" m-mày biết chuyện bọn tao sẽ gặp nguy hiểm sao?"
" biết nên giờ mày mới lành lặn đấy!"
Tôi nhàn nhạt đáp.
“ vậy còn mấy đứa kia thì sao. Mày sao lại không giúp chúng nó..."
Mai Phương vẫn không ngăn được bản thân sợ hãi run rẩy. Cách một màn hình điện thoại mà tôi còn mượng tượng ra vẻ mặt tái ngoét của con bé nữa kìa.
Tôi của nhiều năm trước khi thấy ma cũng như vậy đấy.
" tao thù dai, chúng nó nói xấu công khai tao. Mắc gì tao phải giúp chúng nó..."
Thật ra là vì biết rõ nữ quỷ đó trong ngày hôm nay sẽ không lấy mạng ai trong đám Thu Huyền, cho nên tôi mới mặc kệ.
" thế tại sao mày giúp tao?"
" vẽ thừa một lá bùa nên ném qua cho mày thôi!"
Chứ có bị Gia Khánh làm phiền cả đời thì tôi cũng không thừa nhận, vì Mai Phương là người duy nhất chịu nói chuyện với tôi trong lớp, mặc cho tôi bị cô lập vì đến từ vùng quê đâu.
" nói chuyện đến đây thôi, bây giờ tao có việc cúp máy đây!"
“ à ừm, cảm ơn mày nhé Vân!"
Mai Phương vừa nói xong, tôi liền kết thúc cuộc điện thoại.
" em gái nhỏ, anh đói quá!"
Gia Khánh thấy tôi nói chuyện xong, liền sáp đến lèo nhèo. Cặp mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-em-thien-mieng-em-hon/2728634/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.