Ánh trăng soi vào mặt nước trong hồ, phản xạ lên thân thể mềm mại của Tinh hậu, gió đêm nhè nhẹ thổi, từ trên dáng vẻ mê người đó toát ra một mùi hương thoang thoảng, phong vị của nữ nhân thành thục, làm Dận Không như say như mê
-Nói đi!
Âm thanh Tinh hậu lạnh như băng
Hắn nhìn xung quanh thấy không có người,liền quỳ gối xuống trước mặt Tinh hậu, nói:
-Bệnh tình hoàng thượng đã không còn cách cứu chữa
Dận Không ngưng nói lại, chú ý lên cái bóng Tinh hậu dưới mặt đất quan sát, thấy nàng vẫn không có phản ứng gì.
-Hoàng thượng rốt cục là mắc bệnh gì?
-Theo lời Tôn tiên sinh nói, bệnh của hoàng thượng là do phục dùng lâu dài một dược liệu gọi là Tiêu Dao Tán, bây giờ độc tố đã xâm nhập phế phủ, không còn cách nào có thể chữa được!
Dận Không vừa nói vừa run, hắn quyết định đem cái mạng sống của mình ra đánh cược, nếu chính Tinh hậu hạ độc, thì coi như canh bạc của hắn thua thảm
Tinh hậu thở dài ra một tiếng, sau đó ngồi xuống cái ghế đá trong hoa viên, khoát tay bảo hắn đến cùng ngồi, nàng nói:
- Ba năm trước đây, hoàng thượng đột nhiên bị cơn đau đầu kì lạ, mỗi lần phát tác, đau đến không muốn sống, hầu như tất cả đại phu tại Tần đều được mời đến nhưng vẫn không tìm ra căn nguyên. Hai năm trước, Lô vương Yên Hưng Tứ, chẳng biết từ đâu, mời đến một vị Vu y, người này sau khi xem bệnh cho hoàng thượng, thì đưa ra toa thuốc, trong đó có một dược liệu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/179640/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.