Sáng sớm hôm sau, Dận Không thức dậy sớm trở về chất tử phủ. Dao Như nghe lời hắn an bài tạm thời ở lại Kỳ vương phủ
Trở lại chất tử phủ, nhìn thấy mọi sự như củ, Dận Không mới bình tâm trở lại, trong lòng thầm nghĩ xem ra Yên Nguyên Tịch cũng không so đo chuyện nhỏ, hết thảy là do hắn sợ người
Thái Tuyết thấy hắn quay về vô cùng mừng rỡ, cuốn quít đi làm điểm tâm sáng, Dận Không lặng lẽ đi cùng với Tôn Tam Phân về phòng ngủ của mình, nói nhỏ :
-Tôn tiên sinh, thương thế tại hạ thể của ta vẫn còn sưng
Tôn Tam Phân nhìn hắn, nhất thời nhíu đôi chân mày lại nói:
-Công tử không nghe lời lão phu, lại đi làm chuyện kia àh
Tai Dận Không có chút nóng lên, nói giọng xấu hỗ:
-Tình cảm không thể kiềm nén
-Hảo cho một câu tình cảm không thể kiềm nén! Công tử nếu sau này có thế nào, lão phu cũng không có biện pháp
Hắn thấy Tôn Tam Phân nổi giận thực sự, liền nắm lấy ống tay áo, nói giọng cầu khẩn:
-Tôn tiên sinh giúp ta, sau này mọi việc đều nghe theo lời chỉ dạy của tiên sinh
Tôn Tam Phân thở dài nói:
-Công tử chớ trách lão phu! Người đi tìm chút mật ong, thoa lên vết sưng, hai ngày tới từ bỏ tạp niệm trong đầu, thì sẽ khang phục như lúc ban đầu
Dận Không đang muốn nói cảm ơn, liền nghe ngoài cửa xôn xao ồn ào, hắn liếc nhìn Tôn Tam Phân, cả hai cùng lao ra cửa
Ngoài cửa có gần hai mươi tên Tần binh, hai tên đang đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/179639/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.