Nghe Tiêu Tín bấm báo xong, ta cực kỳ vui mừng, cười ha hả nói:
"Tốt! Tốt! Chờ Cao tướng quân trở lại ta sẽ làm lề mừng công thật lớn cho hai ngươi."
Tiêu Tín cưới nói:
"Công lao lớn nhất cũng chính là bệ hạ, Nước Hàn đều do ngài đánh hạ, thần và Cao tướng quân đều không làm gì cả."
"Đánh vào Hàn đô trước là ta, nhưng ta cũng không dám nhận nhiều công lao."
Tiêu Tín và ta cùng nờ nụ cười, hắn thấp giọng nói:
"Mạc An Thiên viết thư đầu hàng, bệ hạ có muôn gặp hắn không?"
Ta cười lạnh nói:
"Vua đã mất nước có gì đáng đế gặp? Ngươi cho người dần Ho Văn Mạc tói đây cho ta, ta xem rô't cuộc hắn là hạng người thế nào."
Tiêu Tín gật đau nói:
"Bệ hạ gặp hắn cũng không có vân đề gì, nhưng nhất định không nên có ý định thu phục hắn. Người này rất trung thành vói Mạc An Thiên, đã sớm quyết ý hi sinh cho tổ quốc, nếu như không phải vì bảo vệ Mạc An Thiên cũng sẽ không bị chủng ta bắt sông. Cho dù mạnh mê giừ lại cũng sẽ trờ thành tai họa ngầm, còn không bằng diệt trừ hắn từ sớm."
Trong lòi nói của hắn lộ ra ý muôn nhanh chóng diệt trừ Ho Văn Mạc. Xem ra lần này đôi kháng vói Ho Văn Mạc, Tiêu Tín phải chịu không ít đau khố.Ta vừa gặp đã nảy sinh hảo cảm vói Ho Văn Mạc. Người này thân hình cao lỏn, dáng vẻ đường hoàng, khuôn mặt đầy vẻ cao ngạo không chịu khuất phục, mặc dù thân thế bị thương nhiều chỗ nhưng không ảnh hường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555552/chuong-512.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.