Thải Tuyết u oán thò' dài một hoi:
"Nhừng chuyện mà Tào tiên sinh nói cho công từ biết đều là thực, ta vốn không thuộc về thế giói này, ta..ế"
Ta bồng nhiên ôm nàng thân thế mềm mại:
"Ta mặc kệ nàng tói từ noi nào, cũng không quan tâm tói chuyện nàng và ta có gì khác nhau, nếu như ông tròi đã mang nàng tói bên ta, vậy thì không có lý do gì mang nàng đi cả, ai cũng không được!"
Thải Tuyết chậm rãi lắc đầu nói:
"Có một số việc, tinh cảm của ta và công tử không đủ làm nên chuyện, công tử thân là vương giả, đôi vói điều này phải hiếu rõ từ trước mói đúng."
Ta cười khố nói:
"Ta là vương giả cái gì? Ngay cả nừ nhân minh yêu thương cũng không bảo vệ được, vậy thì là vương giả cái gì!"
Thải Tuyết cam bàn tay của ta, nói:
"Thải Tuyết vần còn nhớ công từ làm sao đạt được vị trí như ngày hôm nay, nếu như không có công tử, Thải Tuyết cũng đã chết ờ Cân vương phủ rồi."
Ta vừa muôn mò' miệng, lại bị Thải Tuyết che lại:
'Thải Tuyết không xa công tử, thế nhưng Thải Tuyết cũng không cách nào cự tuyệt được hi vọng của tộc nhânếế"
Trong đôi mắt của nàng đã thấm đầm nước mắt.
Thải Tuyết nói:
"Nếu như ta không đi, nhừng người như Tào tiên sinh cũng phải ờ lại mảnh đất này. Nếu như ta không đi, Huyền Anh cũng không có thuốc nào cứu được. Nếu như ta không đi, người thân ờ cô' hương của chủng ta sẽ vinh viễn chim đắm trong đau khố..."
Ta yên lặng nhìn Thải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555551/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.