Cuộc đời ta ghét nhất chính là loại người tham sống sợ chết, tiểu nhân bội bạc thế này, nhíu mày nói:
"Ngọc tỷ đâu?"
Tên ngự lâm quân đang quỳ bên cạnh Chu Đắc Chí vội vàng hai tay dâng lên ngọc tỷ.
Tảng đá trong lòng ta cuối cùng cùng được buông xuống, vững tin ngọc tỷ này cùng không phải là đồ dỏm mới giao cho Xa Hạo giữ.
Xa Hạo nói:
"Mấy tên này giờ làm sao?"
Ta nhìn kỹ bọn chúng một lúc rồi nói:
"Mấy tên binh sĩ này đã lập công chuộc tội, vả lại giúp ta tìm được truyền quốc ngọc tỷ, mỗi người thưởng nghìn lượng bạc ròng, để cho bọn họ hồi hương đi!"
Mấy tên binh sĩ kia cuống quít quỳ lạy tạ ân.
Ánh mắt ta rơi vào trên người Chu Đắc Chí:
"Loại tiểu nhân thay đổi thất thường thế này ở lại trên đời chi biết nguy hại người khác, kéo hắn ra ngoài chém!"
Chu Đắc Chí sợ quá xụi lơ trên mặt đất, ta không nhìn y thêm một lần nữa, phất tay áo đi vào nội đường.
Trần Tử Tô theo sát phía sau ta, đi tới một nơi yên tĩnh, thấp giọng nói:
"Công tử dự định xử trí Hâm Đức Hoàng như thế nào?"
Trong hai mắt ta hiện lên một tia sát khí dày đặc.
Trần Tử Tô nhỏ giọng an ủi:
"Công tử vì sao không tạm thời lưu lại tính mạng của hắn? Nếu như hiện tại giết chết hắn thì không dám đảm bảo chư vị hoàng tử sẽ không nhân cơ hội này mà nổi loạn."
Ta gật đầu nói:
"Trần tiên sinh nói rất đúng, ta cũng không phải là nóng lòng leo lên đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555514/chuong-474.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.