Ta dứt khoát tiếp tục biểu diễn, lấy kiếm gỗ chỉ vào cổ họng của lão:
"Uổng công ta luôn mồm tôn ông làm phụ hoàng, ông nào có chút dáng dấp của phụ thân, trong lòng ông đối với ta nào có chút thương yêu nào không?"
Hâm Đức Hoàng bị ta đe doạ đã lui về phía sau từng bước một, lão hoảng sợ nói:
"Ngươi... đừng quấn lấy ta... ta đã bị ngươi dằn vặt hai mươi mấy năm, vì sao ngươi không thể bỏ qua cho ta?"
Ta cười rộ lên ha ha.
Con ngươi Hâm Đức Hoàng đột nhiên biến lớn hơn, tiếp đó chợt thu nhỏ lại, lão từ trong thanh âm không không cần che giấu của ta dường như đã nghe được cái gì:
"Dận Không…"
Lão đột nhiên lớn tiếng điên cuồng la lên:
"Hộ giá! Hộ giá!"
Không có bất cứ kẻ nào xông lên bảo hộ cho an nguy của lão hết.
Các thị vệ dưới lầu đã bị Triệu Khiếu Dương hoàn toàn khống chế.
Hâm Đức Hoàng môi run run nói:
"Ngươi... rốt cuộc là... người... hay là quỷ?"
Ta chậm rãi tháo xuống mặt nạ, mỉm cười nói:
"Phụ hoàng anh minh như vậy chẳng lẽ còn không phân biệt được ta rốt cuộc là ai hay sao?"
Hâm Đức Hoàng liên tục lắc đầu:
"Không thể nào... không thể nào..."
Lão rốt cuộc đã hiểu chuyên gì đã xảy ra, trên mặt lại đột nhiên đắp lên nụ cười:
"Dận Không, giờ trẫm sẽ soạn chiếu thư truyền ngôi vị hoàng đế cho con…"
Ta thản nhiên cười nói:
"Hình như ông không có tư cách truyền ngôi cho ta!"
Hâm Đức Hoàng khó hiểu nhìn ta.
Ta lạnh lùng nói:
"Ngôi vị hoàng đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555513/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.