Thân phận của ta lúc này có hạn chế, không thể ở quá lâu trong phòng của A Y Cổ Lệ, ta nói thêm vài câu nữa, rồi lưu luyến rời khỏi căn phòng của nàng .
Đi ra khỏi nơi ở của A Y Cổ Lệ, ta liền thấy Lãnh Cô Huyên đang đứng đợi ta, ta cười cười rồi lên nghênh đón nàng :
"Lãnh giáo chủ, chuẩn bị xong chưa?"
Lãnh Cô Huyên đã đáp ứng ta đêm nay sẽ đi cứu Liên Việt .
Lãnh Cô Huyên lạnh lùng nói :
"Chính là môt chuyện nhỏ, cần gì chuẩn bị. "
Ánh mắt của nàng nhìn thẳng vào ta .
Ta cười nói :
"Lãnh giáo chủ nếu như không có gì dặn dò, thì ta trở về phòng nghỉ ngơi đây. "
"Ngươi đứng lại!"
Lãnh Cô Huyên gọi ta lại .
"Lãnh giáo chủ còn có chuyện gì?"
Trong lòng ta đột nhiên sinh ra một loại dự cảm không tốt .
Lãnh Cô Huyên cười lạnh nói :
"Không có việc gì đặc biệt, nhưng mà đêm nay ta muốn ngươi đi theo ta!"
Dự cảm của ta quả nhiên chính xác, Lãnh Cô Huyên là người đa nghi, rất sợ việc đi cứu người này là cái bẫy mà ta bày ra cho nên kéo ta đi cùng .
Ta thấp giọng nói :
"Võ công của kẻ hèn này thấp kém, Lãnh giáo chủ không sợ ta thành gánh nặng cho ngài sao?"
Lãnh Cô Huyên cười nói :
"Ngươi yên tâm, ta sẽ để cho U U chiếu cố ngươi. "
Ta cười khổ nói :
"Xem ra ta không có lựa chọn nào khác?"
Lãnh Cô Huyên không chút thay đổi, nói :
"Ta chưa từng cho người khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555462/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.