Lãnh Cô Huyên lạnh lùng nhìn ta, nói :
"Hai ngày nay ngươi chạy loạn khắp nơi, ta cũng không thể không biết xấu hổ làm phiền ngươi?"
Ta ngồi xuống trước mặt Lãnh Cô Huyên, nói :
"Nếu không có Lãnh giáo chủ tương trợ, ta thật không biết phải giải quyết việc này như thế nào nữa. "
Lãnh Cô Huyên cười lạnh nói :
"Trong lòng ngươi sợ rằng chỉ xem ta là người sai vặt?"
Trong lòng ta cười thầm, Lãnh Cô Huyên này quả thật là biết rõ thân phận của chính mình, nhưng nghĩ là một việc còn trên mặt ta thì không hề lộ ra bất cứ thứ gì, ta nói :
"Lãnh giáo chủ bày mưu nghĩ kế, võ công cái thế, trí tuệ siêu quần, kẻ hèn này không thể nào so được. "
Lãnh Cô Huyên bị ta liên tiếp vỗ mông ngựa nên nhịn không được mỉm cười, U U phía sau cũng đang cố nín cười, thiếu chút nữa là đã cười ra tiếng .
Lãnh Cô Huyên nói :
"Ngươi nói nhiều như vậy, là muốn ta làm giúp ngươi chuyện gì phải không?"
Ta thở dài nói :
"Lãnh giáo chủ quả nhiên anh minh. "
"Nói!"
Ta nói mọi việc của Liên Việt cho Lãnh Cô Huyên nghe .
Lãnh Cô Huyên nhíu mày nói :
"Mục đích của chúng ta đến Yên đô là gì? Tại sao lúc quan trọng như thế này ngươi lại vì một tên vô danh tiểu tốt mà mạo hiểm? Muốn đi thì ngươi cứ đi đi, ta không rảnh. "
Ta mỉm cười nói :
"Giáo chủ nói vậy là sai rồi, xin hỏi giáo chủ ngài vì sao lại giúp ta?"
Lãnh Cô Huyên không trả lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555461/chuong-421.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.